Trang chủ » Tâm Sự » Thanh xuân đau buồn gọi tắt là ANH – Blog Tâm sự

Thanh xuân đau buồn gọi tắt là ANH – Blog Tâm sự

( NhatKyToday ) Một người đàn ông xa lạ, bỗng một ngày bước vào cuộc sống cô, gieo vào đó biết bao mặn nồng tha thiết. Và rồi cũng chính con người đó, đã quay mặt đi không một lời từ biệt, để lại cô bơ vơ giữa những tàn dư của cuộc tình chớm nở.

Ảnh minh họa

Cô vẫn nhớ như in mùa xuân năm ấy. Nhớ ngày đầu tiên hai người hò hẹn bên nhau trong một góc công viên thành phố. Nhớ cái nắm tay vô thức cùng nụ cười anh, ánh mắt hiền hòa ấy. Những cử chỉ nhẹ nhàng như đã dần làm ấm lên trái tim băng giá mang đầy vết xước của cô. Nhớ lời hẹn thề cô sẽ là cô dâu, còn anh sẽ là chú rể trong đám cưới của hai người sau này…

Những ngày đầu quen nhau, cô không nghĩ mình có thể trở nên thân thiết, thậm chí trở thành cô gái mà người đàn ông cách cô một cái màn hình điện thoại ấy yêu thương và cưng chiều hết mực. Ban đầu, hình dung của cô về người đàn ông đó chỉ là một người xa lạ. Lạ mặt, lạ cả thành phố nơi hai người sinh sống. Rồi sau những câu chuyện ngày này qua ngày khác tưởng như không hồi kết giữa hai người, cô biết được, hóa ra anh trước đây là cùng một thành phố với cô. Vì lí do gia đình nên mới chuyển đến một thành phố rất xa, cô trời Bắc, anh đất Nam. Thuở ban đầu, cô cũng không có ấn tượng gì lắm với chàng trai ấy. Có lẽ, cùng lắm chỉ dừng lại ở hai chữ ‘’người quen’’.

Nhưng, người ta vẫn thường nói có duyên mới gặp, có nợ mới yêu. Không ai đến cuộc sống của ta chỉ để xuất hiện chốc lát rồi rời đi. Ai đến ai đi cũng đều có nguyên do, có số mệnh. Có lẽ duyên phận cũng đã sắp xếp cho hai người có thể được ở bên nhau. Lần đầu tiên cô nghe được giọng nói trầm ấm ấy là trong đêm giao thừa. Một số máy lạ hiện trên màn hình. Cô trả lời điện thoại và cảm nhận sự vui tươi cùng giọng nói ấm áp trong lời chúc mừng năm mới của anh. Cũng chính nhân dịp năm mới, cô và anh quyết định hẹn hò với nhau.

Khi ở bên anh, cô thực sự cảm thấy hạnh phúc. Những muộn phiền, những gánh nặng và những uất ức cô phải chịu đã có người chia đôi, sẻ nửa. Anh đến bên cô như một vị cứu tinh, giúp cô giảm bớt những bộn bề lo toan cuộc sống. Khoảng thời gian bên anh, cô được quan tâm, chia sẻ, động viên, an ủi và cưng chiều. Anh đáp ứng mọi yêu cầu của cô một cách nhẹ nhàng và thoải mái nhất. Cứ thế, tình cảm họ ngày càng đong đầy.

Số mệnh dường như lại không để cho họ được hạnh phúc trọn vẹn bên nhau. Rồi cũng đến một ngày anh phải đi, trở lại với công việc bộn bề nơi đất khách. Ngày anh đi, chỉ kịp báo với cô một tin nhắn. Lúc ấy, cầm chiếc điện thoại mà chân tay cô run lên. Dòng tin nhắn ngắn ngủi ‘’Mai anh đi rồi’’ lại khiến cô trở nên ngây dại như thế. Giây phút sau đó, lấy lại tinh thần, cô phóng vội xe đi mua một chiếc vòng đá phong thủy. Và rồi, cô nhấc điện thoại hẹn gặp anh nơi góc công viên ấy. Hai người ngồi cạnh nhau bên bờ hồ, không gian bỗng chốc yên ắng hẳn đi. Họ lặng im, không ai nói bất cứ lời nào.

Bất chợt cô nắm lấy tay anh. Nhẹ nhàng đeo vào đó chiếc vòng tay với mong muốn rằng nó sẽ đem lại may mắn cho anh. Đó cũng là món quà kỉ niệm cô dành cho anh trước khi chia ly. Cô hi vọng mỗi khi nhìn nó, anh sẽ nhớ đến cô. Trong giấy phút chia xa ấy, cô vẫn mong anh sẽ ghi nhớ khoảng thời gian họ bên nhau. Ghi nhớ những lời ước hẹn của cả hai và có thể khắc ghi hình ảnh cô thật sâu.

Đến cuối cùng, cũng đâu ai yêu mãi được một người. Sau vài tháng anh đi, sự lạnh nhạt bắt đầu xuất hiện. Anh dường như không còn quan tâm cô nhiều như trước nữa. Không còn bận tâm đến những câu chuyện cô kể. Khi cô khóc anh cũng không còn sốt xắng như thuở ban đầu. Cô lại cứ ngây ngốc tin rằng anh bận, bận làm việc, bận lo toan cuộc sống. Bận chuẩn bị tương lai như lời anh nói. Nhưng không, đâu ai biết được anh khi ấy lại đang quen người con gái khác. Chuyện mà cho đến mãi sau này, khi thất vọng chồng chất thất vọng, cô mới nhận ra một cách đau đớn.

Anh quen cô ấy chỉ sau vài tháng đi xa. Anh cũng quan tâm, nâng niu và hứa hẹn với cô ấy bao điều như anh từng làm với cô. Cô không phủ nhận việc mình có giận dỗi ghen tuông. Cô vô tâm, cô tủi hờn, nhưng đâu có nghĩa cô không yêu anh. Vậy mà chỉ vài tháng xa nhau, anh quen người con gái khác. Còn cô vẫn cứ ngốc nghếch chờ đợi người đàn ông bao lần khiến nước mắt cô rơi vì những vô tâm gian dối ấy. Cứ nghĩ anh còn tình cảm với cô, nên những khi anh vô tâm, cô càng quan tâm nhiều hơn. Những lúc anh tỏ ra tình cảm với cô gái khác, cô ghen tuông giận hờn trách móc. Nhưng rồi, người đàn ông ấy lại khiến cô mềm lòng thứ tha.

Bao lần cô định buông bỏ rồi lại mềm lòng khi nghe một câu ‘’chờ anh’’. Chỉ một câu thôi mà khiến bao thất vọng cô gom góp trong những tháng ngày ấy dịu lại. Và rồi cô lại tiếp tục chờ anh về. Mãi cho đến mùa xuân năm sau đó, ngày anh sắp về cô mới biết được tin như sét đánh ngang tai ấy. Anh quen cô ấy, anh và cô ấy yêu thương nhau say đắm. Anh cũng để cô gái ấy vì anh mà hy sinh, mà đau lòng, mà mất mát. Thậm chí là cô ấy phải bỏ rơi đứa con chưa tròn tháng còn trong bụng mẹ.

Những câu chuyện ấy không ai khác lại được chính người con gái ấy kể cho cô nghe khi cô vô tình hỏi một người bạn của anh về anh. Người ta nói anh tệ bạc và chỉ cô hỏi cô ấy. Cô đau lòng, cô tuyệt vọng, không tin vào mắt mình nữa. Cô cũng chẳng biết tin vào ai lúc này. Anh, người đàn ông cô đã quen biết và yêu thương suốt thời gian qua. Hay là người con gái đang kể cho cô nghe về những đau khổ mất mát chỉ cách một cái màn hình điện thoại này?

Khi được cô gái ấy hỏi cô và anh có mối quan hệ như thế nào. Cô biết trả lời sao đây? Người yêu ư? Không phải, anh và cô ấy hiện tại mới là người yêu của nhau. Cô chắc không có chút tư cách xen giữa. Cô lẳng lặng đáp trả hai chữ “người quen”. Cô gái ấy vẫn tiếp tục kể với cô những gì cô ấy phải chịu đựng khi yêu người đàn ông này. Kể rằng cô phải hy sinh, phải đánh đổi bao nhiêu để có được tình yêu ấy nhưng cuối cùng lại nhận được hai từ chia tay đắng chát. Cô cứ nghe, vì người ta muốn kể, cô đâu cấm được. Vả lại, cô cũng rất muốn xem xem, người con gái như thế nào mới có thể làm lay chuyển trái tim anh.

Gần một tháng trời, cô nghe những điều cô gái ấy kể, và trả lời với sự đồng cảm của một người con gái ở cái tuổi chông chênh. Từ khi biết chuyện, cô rất sốc, trở nên khép mình và lặng lẽ hơn, tiều tụy đi rất nhiều. Nhưng cô lại động lòng trắc ẩn, không hận mà thấy thương cho cô gái đó. Cô ấy cũng ngốc nghếch vì tình yêu, cũng mù quáng hy sinh vì một người đàn ông không đáng. Cô cũng biết là không đáng, ấy thế mà lại vẫn cứ thương cứ chờ con người đó quay về.

Và khi anh thực sự quay về, cô mang chuyện ấy ra nói rõ ràng với anh. Anh trốn tránh. Anh phủ nhận. Anh đổ tại cô gái đó quá yêu anh nên làm càn, đem chuyện không có thật kể với cô. Cô thất vọng, thật sự rất thất vọng. Người đàn ông cô mong nhớ suốt hơn một năm qua lại gian dối như vậy. Hai người cứ thế tranh luận, rồi cãi nhau mà còn chưa kịp ngồi hỏi chuyện nhau hơn một năm qua sống như thế nào, đã mong chờ thương nhớ nhau bao nhiêu. Thế rồi họ trở nên xa cách hơn.

Sau đó, không có sau đó. Một tháng không gặp nhau, anh lại trở về thành phố của anh từ lúc nào không hay. Cô thất vọng hơn nữa bởi không lâu sau khi anh đi, anh và cô ấy quay lại với nhau. Lần này, cũng chính cô gái ấy nói chuyện đó với cô, cho cô thấy cuộc trò chuyện của họ. Cô rất sốc, cảm thấy mình như con rối trong câu chuyện của ba người vậy. Cô là người đến trước nhưng dường như lại là kẻ phá hoại mối tình của họ, làm trò hề trong màn kịch mà mình chỉ được xuất hiện vài khắc đầu tiên.

Cô cứ ngây người trước màn hình điện thoại với đoạn tin nhắn mà cô gái ấy gửi cho cô. Đầu óc cô trống rỗng, trong lòng rối như tơ vò. Cô vùng vẫy thoát khỏi những thứ cảm xúc và hình ảnh lộn xộn trong đầu, cảm nhận có giọt gì ấm nóng nhẹ vuốt ve đôi má tiều tụy, nước mắt cô đã rơi từ bao giờ. Và cứ thế, người cô rung lên từng hồi, từng hồi theo tiếng nấc nghẹn ngào. Nước mắt càng lúc càng chảy nhiều hơn. Cô thả người xuống chiếc giường thân quen mặc cho nước mắt chảy ra ướt đẫm gối.

Bản thân dường như không còn chút sức lực nào để vùng vẫy, gào thét. Cô cảm nhận sự tuyệt vọng cuối cùng của bản thân. Cô đã ngốc nghếch như thế nào, đã chờ đợi bao lâu, đã từ bỏ những gì, đã rơi bao nhiêu nước mắt, đã hy sinh bao nhiêu vì người đàn ông ấy. Cô thương anh bao nhiêu, cuối cùng vẫn chỉ mang danh “người dưng”. Anh cuối cùng vẫn là không cần cô, vẫn là chọn ở bên người con gái đó. Nghĩ đến đây, cô khẽ nhắm đôi mắt mang đầy tuyệt vọng và bi thương đang nhìn trân trân lên trần nhà lại. Rồi nở một nụ cười với dòng chữ vụt thoáng qua trong đầu ”Chúc hai người hạnh phúc. Chúc anh hạnh phúc, gã đàn ông tệ bạc”.

Theo Tâm Sự Anime

Giới thiệu Đẹp+

Chúng ta thường rất khó thừa nhận sự thật rằng mình yếu đuối, bởi vậy, chúng ta thường kiếm đủ cớ để biện minh cho mình và cho người khác nữa. Chúng ta lúc nào cũng chỉ biết đợi chờ: chờ một điều gì đó xảy ra, chờ một việc nào đó kết thúc, chờ một cái bắt đầu…