Trang chủ » Tâm Sự » Hắn. – Blog Tâm Sự

Hắn. – Blog Tâm Sự

( Blog Tâm Sự ) Hắn nói, tao buông tay thật rồi. Dù cô ấy có về tao cũng không chờ nữa. Đủ rồi, tao không muốn đau lòng thêm nữa.

Ảnh minh họa

Hắn gằn giọng, thứ âm thanh khô khốc nghèn nghẹt bật ra như một lời báo tử cho mối tình đau khổ hắn chẳng thể nào đeo mang được nữa.

Tôi nhìn vào mắt hắn thật lâu. Mọi thứ dường như đang hỗn loạn. Đang đổ sập xuống trong đôi mắt thăm thẳm buồn kia. Mắt hắn cứ sâu hun hút, tôi chẳng thể nhìn thấy điểm tận cùng.

Đi lượn không mày. Đi với tao, lên phố.

Hắn cứ thế kéo tôi đi cùng. Đánh vài vòng quanh Hồ Tây. Hắn cứ im lặng mãi, như thể chẳng còn gì để nói với cái thế giới hỗn tạp này. Cái thế giới đã phản bội lòng tin của hắn. Hay có lẽ, là thế giới có con người đã phản bội lòng tin của hắn.

Cầu Long Biên về đêm mang đầy vẻ hoài cổ. Hắn dừng xe, nhìn xa xăm vào dòng nước sông Hồng đục ngầu phía dưới.

Tính nhảy cầu hả mậy?

Hắn phì cười. Mày có thấy ai đi nhảy cầu mà còn kéo thêm một đứa khác đi cùng không.

Ánh đèn phía dưới hắt lên những tia sáng lẻ loi chẳng thể nào soi rọi cả một vùng bóng tối. Hắn đứng tựa vào thành cầu, lặng im nhìn dòng sông trong vô thức. Bóng tối và gió lạnh về đêm khiến hắn có cái vẻ gì như là hoang dại. Như là đơn độc.

Tao nghĩ kỹ rồi, nếu như có ngày tao yếu đuối, nếu như có ngày tao không thể kiềm chế được cái sự thật rằng tao yêu cô ấy hơn cả bản thân tao, thì mày, người tao tin tưởng nhất, phải ngăn tao lại bằng mọi giá.

Tôi ngoác mắt nhìn hắn. Tại sao tao phải làm thế?

Vì mày là bạn tao. Và vì tao đang nhờ vả mày lúc mà tao còn đủ lý trí để nhận thức được cái nỗi đau khốn nạn này. Tao không thể quên, nhưng tao biết sẽ có lúc mình trở nên yếu đuối, nếu cô ấy quay về.

Tiếng còi tàu inh ỏi, tiếng chuông báo leng keng ầm ĩ khi đoàn tàu chạy vụt qua, hắt thứ ánh sáng chói lòa lên những thanh sắt đã nhuộm màu hoen ghỉ. Và rồi nhanh chóng, mọi thứ lại được trả về với im lặng, như thể tiếng còi tàu quá to đã khiến cho tiếng gió ù ù trở nên vô thanh trong thoáng chốc. Như thể tôi bị điếc tạm thời.

Tôi định nói với hắn, đừng lôi tao vào chuyện của bọn mày. Không ai quyết định được chuyện sẽ thế nào ngoại trừ mày cả. Tao không thể, và cũng không có cái quyền đó.

Nhưng tôi chẳng thể nói được gì. Cái vẻ mặt hoang tàn, đôi mắt sâu như chứa cả bầu trời đang vỡ vụn của hắn khiến mọi logic bỗng hóa thành câm lặng. Hắn sẽ chỉ nghe những gì hắn muốn nghe, và tin những gì hắn thực lòng muốn tin.

Con người luôn luôn tự mâu thuẫn. Là vì không tìm thấy lối ra, hay thấy rồi nhưng không muốn thoát ra khỏi cái khu rừng mình đi lạc? Một mặt nhận thức được sự thật tàn khốc rằng ai kia đã ngoảnh mặt rời xa, mặt khác lại cố phủ nhận sự thật đó bằng mọi giá. Rốt cuộc, vẫn là tự làm đau chính mình. Vẫn là tự mình lừa gat chính mình mà thôi.

Khi thời gian trôi đi, lúc nhìn lại có thể hắn sẽ thấy mình thật khờ dại khi đã thốt ra những lời đó. Nhưng tối nay, trên cây cầu này, hắn đã thành thật với chính mình, và thành thật với tôi. Vậy là đủ, vậy là đã đủ rồi…

Này, tao sẽ không hứa gì với mày cả. Nhưng lúc về, để tao cầm lái, mày ngồi sau đi. Vai tao đây, cho mày mượn. Bất cứ lúc nào mày cần, tao vẫn ở đây…

_Luf_

Theo Tâm Sự Anime

Giới thiệu Đẹp+

Chúng ta thường rất khó thừa nhận sự thật rằng mình yếu đuối, bởi vậy, chúng ta thường kiếm đủ cớ để biện minh cho mình và cho người khác nữa. Chúng ta lúc nào cũng chỉ biết đợi chờ: chờ một điều gì đó xảy ra, chờ một việc nào đó kết thúc, chờ một cái bắt đầu…